Anh Em Nhà Sói Con

Chương 1



Khi đến cô nhi viện nhận nuôi trẻ con, tôi liếc mắt một cái đã ưng ngay một cặp anh em có nhan sắc cực phẩm.

Cậu bé tầm chín, mười tuổi, ngũ quan tinh xảo đến khó tin, đôi mắt đen lạnh lùng quét qua từng người tới gần.

Cô bé kia nấp sau lưng anh trai, rụt rè nhút nhát nhưng không giấu được khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn.

Viện trưởng kéo tay tôi, hạ giọng: “Cô Tô này, hai đứa trẻ đó… không dễ nuôi đâu.”

“Sao lại không dễ nuôi?”

“Thằng anh tính cứng đầu lắm, người đến nhận nuôi từng bị nó cắn bị thương ba người rồi. Con em thì lại quá bám anh, xa nhau là khóc. Trước đây có người chỉ muốn nhận nuôi bé gái, thằng anh lập tức cầm ngay cái kéo—”

Viện trưởng chưa nói hết câu, nhưng tôi hiểu ý bà.

Tôi ngồi xổm xuống, mỉm cười với hai đứa trẻ.

Cậu bé đứng chắn trước mặt em gái, đầy cảnh giác nhìn chằm chằm vào tôi.

Đúng lúc này, trước mắt tôi đột nhiên hiện ra một loạt bình luận bán trong suốt chạy ngang.

[Hai đứa này sau này là đại phản diện đấy chị em ơi!]

[Ông anh trai tương lai có biệt danh là Ám Vương, quậy tung cả giới thương gia Bắc Kinh luôn!]

[Cô em gái còn ác hơn, lớn lên quậy ba đại gia tộc lớn đến gà bay chó sủa!]

[Chậc chậc, đúng chuẩn cặp anh em phản diện, ai nuôi người nấy xui.]

Tôi nhìn chằm chằm vào những dòng bình luận đó mất ba giây.

Rồi bật cười.

Đại phản diện thì sao chứ?

Đó là do không có ai nuôi dạy đàng hoàng thôi.

Tôi đứng dậy, quay sang nói với viện trưởng: “Cứ hai đứa này đi, tôi nhận cả hai.”

Viện trưởng ngớ người: “Cô Tô, cô suy nghĩ kỹ lại đi—”

“Không cần suy nghĩ đâu.”

Tôi bước đến trước mặt cậu bé tên Lục Diễn, ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt cậu.

“Em tên là gì?”

Cậu bé không nói gì.

“Chị tên là Tô Niệm, sau này chị sẽ là mẹ của hai đứa.”

Cậu lạnh lùng mở miệng: “Tôi không cần mẹ.”

“Vậy làm chị cũng được.”

Cậu bé khựng lại một chút, chắc chưa từng thấy người lớn nào mặt dày như vậy.

Cô bé nấp phía sau ló nửa cái đầu ra, lí nhí hỏi: “Chị ơi… chị thực sự muốn nhận cả hai chúng em sao?”

“Thật mà.”

“Người khác đều chỉ muốn nhận mình em thôi.”

“Chị không phải người khác.”

Tôi chìa tay ra.

Cô bé do dự vài giây rồi đặt tay vào lòng bàn tay tôi.

Bàn tay ấy vừa nhỏ vừa lạnh.

Bình luận lại lướt qua một loạt.

[Xong rồi xong rồi, con bé ngốc này ký giấy nhận nuôi thật rồi.]

[Cứ chờ xem, hai đứa này lớn lên sẽ ăn bám cô ta đến xương cốt cũng không còn.]

[Cười chết mất, nuôi phản diện làm con, cốt truyện xàm xí gì thế này.]

Tôi nhìn chữ ký của mình trên thỏa thuận, đưa hồ sơ cho viện trưởng.

Mặc kệ các người nói gì.

Trẻ con do Tô Niệm tôi nuôi dạy, tuyệt đối không thể trở thành phản diện được.

Chương 2

Ngày đầu tiên đưa hai đứa trẻ về nhà, tôi đã được chứng kiến tính tình của Lục Diễn.

Căn nhà thuê không lớn lắm, hai phòng ngủ một phòng khách, tôi dọn dẹp căn phòng lớn hơn một chút cho hai đứa ở.

“Tạm thời chịu khó nhé, đợi chị kiếm được tiền sẽ đổi nhà lớn hơn.”

Lục Diễn lướt mắt nhìn quanh căn phòng, không lên tiếng.

Lục Uyển thì rất ngoan, kéo gấu áo tôi nói: “Chị ơi, ở đây rộng quá.”

Mũi tôi cay cay, xoa đầu con bé.

Phòng ký túc xá ở cô nhi viện tám đứa nhét chung một phòng, căn nhà thuê xập xệ này trong mắt con bé đã là biệt thự rồi.

Bữa tối tôi làm ba món mặn một món canh.

Sườn xào chua ngọt, trứng xào cà chua, bắp cải xào, cộng thêm một bát canh trứng rong biển.

Lục Uyển ăn đến mức hai má phồng lên, lúng búng nói: “Ngon quá đi mất!”

Lục Diễn cầm đũa, gắp một miếng sườn, cắn một miếng.

Rồi lặng lẽ gắp thêm miếng nữa.

Tôi lén cười.

Miệng nói không cần, cơ thể lại rất thành thật.

Bình luận lại trôi qua.

[Thằng nhóc này bây giờ ăn đồ của cô, sau này sẽ làm cô phải khóc đấy.]

[Nuôi ong tay áo thôi chị gái ơi.]

Tôi thầm đảo mắt trong lòng, gắp miếng sườn cuối cùng bỏ vào bát Lục Diễn.

“Ăn nhiều chút, gầy quá rồi.”

Tay cậu bé khựng lại, không từ chối.

Ăn xong, tôi đi rửa bát.

Lúc quay ra thì thấy Lục Uyển đã ngủ gục trên ghế sofa, Lục Diễn đang vụng về đắp một chiếc áo khoác lên người em gái.

Phát hiện tôi đang nhìn, cậu bé rụt tay lại thật nhanh, mặt không cảm xúc đi vào phòng.

Cửa đóng rầm một tiếng.

Tôi không đuổi theo.

Lớp vỏ bọc của một số đứa trẻ không thể gõ vỡ chỉ trong một ngày được.

Tối đến tôi nằm trên giường lướt điện thoại, bình luận lại hiện lên.

[Cảnh báo: Ba ngày sau Lục Diễn sẽ đánh người ở trường, nguyên nhân là có bạn học chửi Lục Uyển là ” đồ con hoang không ai cần”.]

Tôi ngồi bật dậy.

Bình luận này khác với trước đây, không phải là mỉa mai, mà là dự báo.

Ba ngày sau.

Tôi ghi nhớ khoảng thời gian này.

Đã biết trước rồi, tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra.

Tô Niệm tôi đã nhận nuôi hai đứa trẻ này, thì đừng ai hòng để chúng phải chịu uất ức thêm nữa.

Chương 3

Hôm sau tôi đi làm thủ tục nhập học cho hai đứa trẻ.

Lục Diễn học lớp Bốn, Lục Uyển lớp Một.

Trường học cách nhà ba bến xe buýt, không xa lắm.

Chủ nhiệm Vương của phòng giáo vụ lật xem hồ sơ, đẩy gọng kính nhìn tôi.

“Cô Tô, năm nay cô… hai mươi ba tuổi?”

“Đúng.”

“Chưa kết hôn?”

“Đúng.”

“Một mình nuôi hai đứa trẻ?”

“Đúng.”

Ông ta đặt hồ sơ xuống, lộ ra một biểu cảm đầy ẩn ý: “Cô có chắc chắn là mình đủ khả năng nuôi dưỡng không?”

Lời nói thì khách sáo, nhưng ý tứ thì không hề.

Tôi rút điện thoại ra, mở số dư tài khoản ngân hàng cho ông ta xem.

“Đã đủ chưa?”

Sắc mặt chủ nhiệm Vương thay đổi.

Không phải là quá nhiều, nhưng đủ để chứng minh tôi không phải đến đây làm trò đùa.

Đây là tiền tiết kiệm hai năm nay tôi làm truyền thông tự do tích cóp được.

Làm xong thủ tục, tôi đưa hai đứa trẻ đi mua đồ dùng học tập và đồng phục.

Trong trung tâm thương mại, Lục Uyển kéo tay tôi nhìn đông nhìn tây, đôi mắt sáng rực.

“Chị ơi, cái cặp sách kia đẹp quá!”

Là một chiếc cặp hình kỳ lân màu hồng, giá niêm yết ba trăm tám mươi tệ.

Không hề rẻ.

Tôi liếc nhìn mác giá, trực tiếp lấy xuống: “Thích thì mua.”

Lục Uyển giật mình: “Mắc quá chị ơi—”

“Không mắc.”

Tôi quay sang nhìn Lục Diễn: “Còn em? Chọn một cái đi.”

Cậu bé đứng trước kệ hàng, ánh mắt lướt qua một loạt cặp sách, cuối cùng chỉ vào một mẫu màu đen rẻ nhất.

“Cái này.”

Bình luận hiện ra.

[Nó không thích cái đó đâu, nó thích cái màu xanh sẫm bên cạnh kìa, nhưng vì đắt quá nên ngại không dám đòi.]

Tôi nhìn theo gợi ý của bình luận.

Màu xanh sẫm, thiết kế tối giản, bốn trăm hai mươi tệ.

Tôi đặt cái màu đen về chỗ cũ, lấy chiếc màu xanh sẫm đưa cho cậu bé.

“Cái này đẹp hơn.”

Lục Diễn ngẩng đầu nhìn tôi, lần đầu tiên lộ ra một tia ngỡ ngàng.

“Em muốn cái màu đe—”

“Cái này đẹp hơn.” Tôi lặp lại, giọng điệu không cho phép từ chối.

Cậu bé cúi đầu, nhận lấy chiếc cặp.

Đầu tai hơi đỏ.

Bình luận điên cuồng nhảy lên.

[Trời đất ơi thằng nhóc phản diện mặt than này đỏ tai rồi kìa!]

[Chị gái ơi chị thực sự đang làm tan chảy Ám Vương tương lai đó.]

[Tôi khóc rồi, hồi ở cô nhi viện chưa bao giờ có ai hỏi nó thích cái gì.]

Tôi giả vờ không thấy bình luận, nắm lấy tay Lục Uyển.

“Đi thôi, đi mua đồng phục.”

Ra khỏi trung tâm thương mại, đi ngang qua một tiệm trà sữa.

“Có uống trà sữa không?”

Lục Uyển gật đầu liên tục.

Lục Diễn mặt không biến sắc, nhưng bước chân rõ ràng chậm lại.

Tôi mua ba cốc.

Lục Uyển ôm cốc trà, cười tươi như hoa.

Lục Diễn dùng ống hút chọc chọc hạt trân châu, không nói gì, nhưng vẫn luôn miệng hút.

Lúc đi qua cửa trung tâm thương mại, một người phụ nữ mặc áo khoác lông chồn dắt theo một cậu bé đi ngược chiều tới.

Cậu bé trạc tuổi Lục Diễn, nhìn thấy chúng tôi liền đánh giá từ trên xuống dưới.

“Mẹ ơi, sao cái chị kia lại dắt theo hai đứa nhỏ thế? Là người giúp việc ạ?”

Người phụ nữ mặc áo lông chồn kéo con trai một cái, nhưng ánh mắt khinh miệt thì không giấu nổi.

Tay Lục Diễn nắm chặt cốc trà sữa.

Tôi mỉm cười, cúi xuống nói với cậu bé kia: “Không phải người giúp việc, là mẹ.”

“Cô trẻ thế này mà đã—”

“Con nhà tôi đẹp hơn cháu nhiều, tôi rất tự hào.”

Mặt cậu bé đỏ bừng lên.

Người phụ nữ mặc áo lông chồn sượng mặt, kéo con trai rảo bước đi thẳng.

Lục Uyển kéo kéo tay áo tôi: “Chị ơi, chị ngầu quá.”

Lục Diễn không nói gì.

Nhưng trên đường về nhà, khoảng cách cậu bé đi cạnh tôi đã gần hơn hôm qua nửa bước.

Chương 4

Ngày đầu tiên đi học, tôi đưa Lục Uyển đến lớp Một trước.

Giáo viên chủ nhiệm là một cô giáo trẻ họ Lâm, trông rất dịu dàng.

“Chị Tô cứ yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho bé.”

Lục Uyển đứng ở cửa lớp, quay đầu nhìn tôi, hốc mắt hơi đỏ.

“Chị ơi… chị sẽ đến đón em chứ?”

“Sẽ. Ba rưỡi chiều, đúng giờ đợi em ở cổng trường.”

Con bé gật đầu thật mạnh, bước vào lớp.

Đưa Lục Uyển xong, tôi đến lớp Bốn.

Lục Diễn đã tự tìm một chỗ ngồi ở dãy cuối cạnh cửa sổ.

Chủ nhiệm của cậu bé họ Triệu, hơn bốn mươi tuổi, tóc thưa thớt, mang vẻ mặt đầy tính toán.

Thầy Triệu kéo tôi ra hành lang, nói nhỏ: “Cô Tô, tôi đã xem hồ sơ của đứa trẻ này, từ cô nhi viện ra phải không?”

“Vâng.”

“Chuyện là… phụ huynh lớp chúng tôi đều rất chú trọng đến việc giáo dục con cái, nền tảng của đứa trẻ này thế nào? Đừng để kéo lùi thành tích của cả lớp.”

Tôi nhìn thẳng vào ông ta.

“Thành tích của Lục Diễn, thầy không cần phải bận tâm.”

Thầy Triệu cười gượng hai tiếng, không nói thêm gì nữa.

Bình luận trôi ra.

[Cái ông thầy Triệu này là kẻ hám lợi, sau này sẽ nhắm vào Lục Diễn.]

[Ông ta nhận tiền của phụ huynh Trương Hạo Nhiên – đứa đứng nhất lớp, chuyên môn thiên vị Trương Hạo Nhiên.]

Tôi ghi nhớ điều đó.

Về đến nhà, tôi mở máy tính bắt đầu cắt ghép video.

Tài khoản của tôi làm về nội dung đời sống, lượng fan không nhiều, nhưng thu nhập đủ trang trải sinh hoạt phí hàng ngày.

Buổi trưa tôi chuẩn bị hộp cơm mang đến trường cho hai đứa.

Ba giờ hai mươi chiều, tôi có mặt ở cổng trường.

Chuông ba rưỡi reo, Lục Uyển là người đầu tiên lao ra, lao vào lòng tôi.

“Chị ơi!”

“Có vui không em?”

“Vui lắm! Cô giáo dạy pinyin, em biết hết luôn!”

Bình luận nhảy ra.

[Con bé này IQ 190, cấp độ thiên tài đấy, sau này thi môn nào cũng đạt điểm tối đa là chuyện bình thường.]

Tôi nhướng mày.

190 sao?

Thảo nào làm đại phản diện, đủ thông minh thì mới đủ độc ác.

Đợi năm phút sau, Lục Diễn mới từ từ bước ra.

Trên tay áo đồng phục có một dấu tay bẩn.

“Sao thế này?”

“Không sao.”

Bình luận lập tức hiện lên.

[Trương Hạo Nhiên cố tình đẩy nó, còn nói “đồ cô nhi viện ra đừng có chạm vào tao”.]

[Lục Diễn nhịn không đánh trả, vì cô từng dặn nó đừng gây chuyện.]

Tim tôi thắt lại.

Thằng bé đã nhịn.

Vì câu nói “đừng gây xích mích với người khác, có chuyện gì phải nói cho chị biết” của tôi trước khi ra khỏi nhà sáng nay.

Tôi ngồi xổm xuống, giúp cậu bé phủi bụi trên tay áo.

“Từ ngày mai, chị sẽ đến đón em. Ai đẩy em, em cứ nói tên cho chị.”

Lục Diễn liếc nhìn tôi.

“Không cần đâu.”

“Cần.”

Cậu bé không nói thêm gì nữa, nhưng lúc lên xe, đã chủ động kéo cửa xe giúp Lục Uyển.

Trên đường về tôi mua một con vịt quay.

Lúc ăn tối, Lục Uyển ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, cười hì hì.

Lục Diễn ăn nửa cái đùi vịt, tốc độ nhanh hơn hôm qua khá nhiều.

Ăn xong tôi kiểm tra bài tập của chúng.

Pinyin của Lục Uyển viết ngay ngắn gọn gàng, ngay cả cô giáo Lâm cũng vẽ ba ngôi sao vào vở.

Bài kiểm tra toán của Lục Diễn…

Đúng hết.

Hơn nữa chữ viết nắn nót không giống chữ trẻ con sáu tuổi chút nào.

Bình luận lại hiện ra.

[Nó tự học toán cấp hai ở cô nhi viện rồi, não thằng bé này bén lắm.]

Tôi đặt tờ bài tập xuống, xoa đầu cậu bé.

“Giỏi lắm.”

Cậu bé hơi nghiêng đầu, né tay tôi.

Nhưng né không xa lắm.

Điện thoại đổ chuông, là một số lạ.

“Tô Niệm à? Tao là mẹ mày đây.”

Tôi sững người mất ba giây.

Mẹ của Tô Niệm.

Nói chính xác hơn là bà mẹ ruột đã bỏ trốn theo người đàn ông khác từ ba năm trước, bỏ rơi tôi, Lưu Phương.

“Nghe nói mày nhận nuôi hai đứa con nít? Mày bị điên à? Thân mình còn lo chưa xong lại đi nuôi con thiên hạ?”

Bình luận bùng nổ.

[Tới rồi tới rồi, bà mẹ cực phẩm lên sàn!]

[Mụ này sau này sẽ dẫn ông chồng mới tới cướp nhà của Tô Niệm.]

[Mọi người chuẩn bị hạt dưa đi, kịch hay sắp bắt đầu rồi.]

Chương 5

“Sao bà biết chuyện tôi nhận con nuôi?”

Đầu dây bên kia Lưu Phương cười khẩy: “Mày vẫn là con gái tao, chút chuyện này tao còn không biết sao? Dì cả mày nói cho tao biết đấy.”

Dì cả.

Lại là bà dì nhiều chuyện đó.

“Vậy thì sao? Bà gọi điện chỉ để chửi tôi hai câu à?”

“Tao là mẹ mày! Tao có quyền quản mày! Một đứa con gái chưa chồng như mày đi nhận nuôi hai đứa trẻ con không rõ lai lịch, người ngoài người ta nói mày thế nào? Cái mặt tao để đi đâu—”

“Mặt bà?”

Tôi ngắt lời bà ta.

“Ba năm trước lúc bà bỏ đi theo Lưu Quốc Cường, có cần tôi nhắc lại cho bà nhớ bà đã nói gì với bố không?”

Đầu dây bên kia im lặng một giây.

“Mày—”

“Không có việc gì nữa thì tôi cúp máy đây, lần sau đừng gọi vào số này nữa.”

Tôi dập máy.

Lục Diễn đứng ở cửa bếp, bưng một ly nước, mặt không biểu cảm nhìn tôi.

“Mẹ chị?”

“Ừ.”

“Bà ấy không thích chị nuôi chúng tôi.”

Không phải câu hỏi, mà là câu trần thuật.

Đứa trẻ này quá nhạy cảm.

Tôi nhận lấy ly nước trong tay cậu bé, uống một ngụm.

“Những việc bà ấy không thích nhiều lắm, nhưng bà ấy không quản được chị.”

Lục Diễn im lặng một lúc, quay người đi về phòng.

Bình luận trôi qua.

[Nó đang nghĩ xem có nên chủ động rời đi để không gây thêm phiền phức cho cô không kìa.]

[Chị em ơi phải giữ nó lại ngay, thằng nhóc này mà đã quyết tâm bỏ đi là cô không đuổi kịp đâu.]

Tôi gõ cửa phòng cậu bé.

“Lục Diễn.”

Không có tiếng trả lời.

“Ngày mai chị định làm món sườn xào chua ngọt, em giúp chị đi chợ chọn một miếng thịt ngon được không?”

Ba giây sau, cửa mở ra một khe hẹp.

“Chị không biết chọn thịt à?”

“Không rành lắm.”

Cậu bé nhìn tôi một cái, rồi lại đóng cửa.

Nhưng tôi nghe thấy cậu bé lẩm bẩm bên trong một câu: “Thịt chân trước là ngon nhất.”

Tôi mỉm cười.

Vẫn chưa đi.

Sáng hôm sau đưa bọn trẻ đi học xong, tôi vào siêu thị mua thịt chân trước.

Trên đường về, dưới lầu vọng lên tiếng ồn ào.

Một người phụ nữ trung niên uốn tóc xoăn tít đang chặn ở cửa chung cư, gân cổ lên gào: “Tô Niệm! Tô Niệm mày ra đây cho tao!”

Dì cả.

Tô Lan Chi.

Tôi xách túi thức ăn bước tới.

“Dì cả, có việc gì không?”

Tô Lan Chi vừa nhìn thấy tôi, trên mặt liền nở một nụ cười quan tâm giả tạo vô cùng: “Niệm Niệm à, mẹ cháu gọi điện khóc lóc với dì cả đêm—”

“Bà ấy khóc với dì cái gì?”

“Nói cháu không nghe lời, nhận con nuôi cái gì chứ, cháu là một cô gái trẻ—”

“Dì cả.” Tôi ngắt lời bà ta, “Chuyện tôi nhận nuôi trẻ con, không liên quan đến dì, cũng không liên quan đến bà ấy. Nếu dì không có việc gì khác, tôi lên nấu cơm đây.”

Mặt Tô Lan Chi lập tức sa sầm.

“Thái độ của mày kiểu gì thế! Tao là bề trên của mày!”

“Bề trên?”

Tôi đổi tay xách túi ni lông.

“Lúc bố tôi nằm viện, tôi tìm dì mượn năm nghìn tệ, dì đã nói thế nào?”

Sắc mặt Tô Lan Chi thay đổi.

“Dì nói ‘Nhà dì cũng nhiều khoản phải chi, không giúp được’. Bố tôi vừa mất, dì là người đầu tiên đến lục ngăn kéo tìm sổ đỏ.”

“Mày đừng có ngậm máu phun người!”

“Sổ đỏ đang ở chỗ tôi.” Tôi bình tĩnh nói, “Nếu dì đến vì chuyện này, thì tôi có thể nói thẳng cho dì biết, một chữ cũng không đổi được đâu.”

Mặt Tô Lan Chi đỏ bừng như gan lợn.

“Mày— mày đợi đấy! Mẹ mày nói rồi, bà ấy sẽ về! Cái nhà này là của bố mày, bà ấy có quyền chia một nửa!”

Bình luận quét qua một hàng.

[Lưu Phương sắp về rồi, mục tiêu là căn nhà này.]

[Bà ta dẫn theo cả ông chồng hiện tại Lưu Quốc Cường đến, gã đó đã chuẩn bị sẵn giấy tờ luật sư.]

[Chị gái tranh thủ tìm luật sư đi, chuyện này không đơn giản đâu.]

Tô Lan Chi vừa chửi rủa vừa bỏ đi.

Tôi đứng dưới lầu, xách túi thức ăn, để gió thổi một lúc.

Căn nhà.

Đây là thứ duy nhất bố để lại cho tôi.

Hai phòng ngủ một phòng khách, khu chung cư cũ, chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng nó là nhà.

Nhà của tôi.

Nhà của Lục Diễn và Lục Uyển.

Đừng ai hòng đụng vào.

Chương 6

Bình luận nói ba ngày sau Lưu Phương sẽ đến.

Tôi liên hệ trước với một người bạn làm luật sư, rà soát lại toàn bộ tình trạng pháp lý của căn nhà.

Sổ đỏ đứng tên bố tôi, Tô Kiến Quốc.

Trước khi mất, ông đã lập di chúc, căn nhà thuộc về tôi.

Di chúc đã được công chứng.

Anh bạn luật sư nói: “Yên tâm, về mặt pháp luật bà ta không chia được đâu. Nhưng nếu bà ta làm ầm lên thì cô sẽ thấy khá phiền phức đấy.”

Tôi biết.

Con người Lưu Phương không nói lý lẽ pháp luật, bà ta chỉ biết làm gàn làm dở.

Chiều ngày thứ ba, tôi đến trường đón Lục Diễn và Lục Uyển.

Lúc đến cổng trường, tôi thấy Lục Diễn bị thầy Triệu chặn lại ở hành lang.

“Em Lục Diễn, Trương Hạo Nhiên nói em trong lớp cứ lườm em ấy, chuyện này là sao?”

Lục Diễn mặt không biến sắc: “Cậu ta ném giấy vo viên lên bàn em trước.”

“Trương Hạo Nhiên nói không có.”

“Có camera giám sát.”

Thầy Triệu bị nghẹn họng, cười gượng hai tiếng: “Được rồi được rồi, sau này bạn bè học cùng nhau phải nhường nhịn nhau—”

“Thưa thầy.” Tôi bước tới.

Thầy Triệu ngẩng lên, nhìn thấy tôi, biểu cảm thay đổi đôi chút.

“Cô Tô, cô đến rồi à.”

“Tôi nghe thấy hết rồi. Có camera đúng không? Mở ra xem đi.”

“Cái này… chuyện nhỏ nhặt thế này không đến mức—”

“Bị bắt nạt không phải là chuyện nhỏ.” Tôi nhìn thẳng vào ông ta, “Lục Diễn là con của tôi, thằng bé chịu uất ức ở trường, tôi có trách nhiệm phải làm cho rõ ràng.”

Nụ cười của thầy Triệu cứng đờ trên mặt.

Bên cạnh, một người phụ nữ mặc đồ hiệu bước nhanh tới, ôm chầm lấy Trương Hạo Nhiên.

“Sao thế? Con trai mẹ làm sao thế?”

Trương Hạo Nhiên chỉ vào Lục Diễn: “Mẹ, chính là nó! Trong lớp cứ lườm con mãi!”

Người phụ nữ trừng mắt nhìn tôi: “Nhà cô dạy con kiểu gì thế? Bắt nạt bạn học à?”

“Con trai chị ném giấy trước.”

“Con trai tôi sẽ không làm mấy chuyện đó!”

“Camera sẽ nói lên tất cả.”

Người phụ nữ sững lại, quay sang nhìn thầy Triệu.

“Thầy Triệu, chuyện này là sao?”

Thầy Triệu túa mồ hôi trán: “Chị Lý, cô Tô, chúng ta ngồi xuống nói chuyện—”

“Không cần nói chuyện.” Tôi lên tiếng, “Kiểm tra camera. Lỗi của ai người đó chịu. Nếu thầy thiên vị, tôi sẽ báo cáo lên sở giáo dục.”

Hành lang im lặng vài giây.

Nụ cười trên mặt thầy Triệu hoàn toàn tắt ngấm.

Cuối cùng khi xem camera, hình ảnh Trương Hạo Nhiên ném cục giấy hiện ra rành rành.

Mặt chị Lý lúc đỏ lúc trắng, dắt Trương Hạo Nhiên bỏ đi.

Thầy Triệu cũng lấm lét quay về văn phòng.

Lục Diễn đứng cạnh tôi, ngẩng lên nhìn tôi.

“Chị không cần lần nào cũng—”

“Lần nào cũng sẽ thế.” Tôi kéo tay cậu bé và Lục Uyển đi ra ngoài, “Chuyện của mấy đứa, chính là chuyện của chị.”

Lục Uyển ôm chặt cánh tay tôi: “Chị là tuyệt nhất!”

Lục Diễn không nói gì.

Nhưng bàn tay cậu bé, lần đầu tiên không hất tay tôi ra.

Lúc bước ra khỏi cổng trường, một chiếc xe sedan màu đen đậu sát lề đường.

Cửa xe mở, một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi bước xuống.

Ăn mặc lòe loẹt, đi giày cao gót, trên mặt trát một lớp phấn dày cộp.

“Niệm Niệm.”

Lưu Phương mỉm cười với tôi, nụ cười đó khiến tôi phát buồn nôn.

“Mẹ về rồi đây.”

Chương 7

Lục Uyển cảm nhận được cơ thể tôi cứng lại, liền nắm chặt lấy tay tôi.

Lục Diễn ngẩng đầu nhìn Lưu Phương một cái, rồi lại nhìn tôi.

“Mẹ của chị à?”

“Ừ.”

Lưu Phương bước tới, ánh mắt lướt qua Lục Diễn và Lục Uyển, nhíu mày.

“Đây là hai đứa con nuôi mày đấy à?”

Bà ta đánh giá Lục Diễn từ trên xuống dưới: “Trông cũng khá đấy, nhưng cái ánh mắt này thì không ổn chút nào.”

Lục Diễn mặt không biểu cảm nhìn lại bà ta.

Bình luận nhảy ra.

[Lục Diễn đang phân tích mức độ đe dọa của người phụ nữ này đối với cô kìa.]

[Thằng nhóc này đang nghĩ cách bảo vệ cô rồi.]

Từ chiếc xe đen phía sau Lưu Phương lại có một người bước xuống.

Một gã đàn ông ngoài bốn mươi, bụng phệ, mặc bộ vest rẻ tiền, miệng ngậm điếu thuốc.

Lưu Quốc Cường.

Chồng hiện tại của Lưu Phương.

“Đây là con gái bà à?” Lưu Quốc Cường nhả khói, “Trông cũng trẻ phết nhỉ.”

Ánh mắt gã nhìn tôi khiến tôi thấy rợn người.

“Các người đến đây làm gì?”

“Niệm Niệm, mẹ nhớ con—”

“Nói vào việc chính đi.”

Nụ cười của Lưu Phương cứng lại trong tích tắc, sau đó lập tức chuyển sang vẻ mặt tủi thân.

“Bố mày mất gần hai năm rồi, căn nhà đó mẹ cũng có phần—”

“Không có.”

“Dựa vào đâu? Tao với bố mày kết hôn mười mấy năm—”

“Lúc hai người ly hôn, nhà đã được tòa phán quyết cho bố tôi rồi. Trước khi mất bố đã lập di chúc, có công chứng đàng hoàng, nhà là của tôi. Bà không có một đồng nào trong đó cả.”

Sắc mặt Lưu Phương thay đổi.

Lưu Quốc Cường dập điếu thuốc, bước lên một bước.

“Cô Tô này, mẹ cô cũng vất vả, hay là bán nhà chia đôi, mọi người vui vẻ hòa giải—”

“Ông là ai?”

Lưu Quốc Cường bị tôi nói móc, ngẩn người ra.

“Tôi… tôi là bố dượng cô—”

“Tôi không có bố dượng. Ông chẳng qua chỉ là người đàn ông góp gạo thổi cơm chung với mẹ tôi thôi, chưa đến lượt ông chỉ trỏ vào căn nhà của tôi.”

Mặt Lưu Quốc Cường đỏ gay: “Cái con ranh này, mày ăn nói kiểu gì thế!”

“Sự thật mất lòng phải không?”

Bình luận trước mắt chạy qua một hàng.

[Nói hay lắm! Thằng cha Lưu Quốc Cường này nợ cờ bạc ngập đầu bên ngoài, chỉ chực bán nhà của cô để trả nợ thôi.]

[Lưu Phương cũng biết chuyện gã nợ nần, hai vợ chồng hùa nhau đến tính kế cô đấy.]

Tôi cười khẩy một tiếng.

“Lưu Quốc Cường, ông nợ cờ bạc bên ngoài bao nhiêu? Có phải định bán nhà của tôi để đắp vào chỗ lỗ hổng đó không?”

Sắc mặt Lưu Quốc Cường lập tức trắng bệch.

Lưu Phương cũng sững sờ.

“Mày— sao mày biết—”

“Các người tưởng tôi không biết gì chắc?”

Tôi đẩy Lục Diễn và Lục Uyển ra sau lưng.

“Trước khi đến đây tốt nhất các người nên đi hỏi luật sư đi, căn nhà này các người không lấy đi được đâu, một mét vuông cũng đừng hòng. Còn dám đến quấy rầy tôi nữa, tôi báo cảnh sát.”

Lưu Phương luống cuống, giọng the thé lên: “Tô Niệm, mày định trở mặt với mẹ đẻ à?”

“Bà đã bao giờ làm mẹ tôi chưa?”

Câu nói này như một nhát dao.

Chương tiếp
Loading...