Anh Chồng Người Thú Của Tôi
Chương 5
"Anh không có ký ức trước đây, anh không biết liệu mình và cô ta có quá khứ gì không, anh muốn đi giải quyết dứt điểm trước... Nhưng giờ anh tra rõ rồi, anh và cô ta chẳng có quan hệ gì hết, chỉ là hôn ước miệng của người lớn ngày xưa thôi."
"Anh cứ ngỡ... không để em biết sẽ tốt hơn..." Thời Trú càng nói giọng càng nhỏ dần.
Tôi nhíu mày: "Thời Trú, tôi ghét nhất là ai đó tự cho là mình đang làm điều tốt cho tôi."
"Chúng ta đã giải trừ khế ước rồi. Và tôi cũng đã lĩnh chứng với Giang Sênh. Thời Trú, chúng ta cứ thế này mà chia tay trong êm đẹp đi."
"Không... Vợ ơi, anh không chịu đâu."
Thời Trú quỳ xuống ôm lấy chân tôi, nhưng bị Giang Sênh vừa chạy tới dùng chân đạp vai đẩy ra. Giang Sênh động tác gọn gàng, bát sủi cảo trên tay còn chẳng sánh ra một giọt nước dùng nào.
"Luật mới nhé, sau khi giải trừ khế ước mà còn quấy rối phụ nữ thì phạt 20 năm tù đấy." Giang Sênh nghiêng đầu cười khẩy với Thời Trú.
Thời Trú hận không thể cào chết Giang Sênh, nhưng vì có mặt tôi ở đó nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt, ghi lại món nợ này.
"Tiểu Linh, anh không phải muốn quấy rối em. Nếu đã vậy, anh sẽ theo đuổi em lại từ đầu."
Tôi: "..."
12
Tối hôm đó, Giang Sênh lại dỗ ngon dỗ ngọt đưa tôi về nhà cậu ấy ngủ. Lý do là vì cậu ấy thấy tường rào nhà mình cao hơn...
Sau những giây phút mặn nồng, Giang Sênh rúc đầu vào hõm cổ tôi thủ thỉ:
"Vợ ơi, mình chuyển lên thủ đô sống đi."
Kỳ nghỉ kết hôn của Giang Sênh sắp hết rồi, nơi làm việc của cậu ấy ở trên đó. Chuyển đi thì hai đứa mới được gần nhau mỗi ngày. Vợ chồng mới cưới mà cứ sống xa nhau mãi cũng không ổn, nên tôi đồng ý ngay.
Hôm sau, Giang Sênh đưa tôi đi xem nhà. Cậu ấy đứng tên khá nhiều bất động sản, tôi thích căn nào thì dời đến căn đó. Đang lúc chốt xong xuôi, đi ngang qua một viện trị liệu, tôi bỗng bị một người gọi giật lại.
"Phó Linh."
Tôi quay đầu lại, đó là một cô nàng người thú cực kỳ sành điệu và nóng bỏng.
"Tôi tên Khôn Khuê, anh trai tôi là Khôn Trọng."
Tôi chưa từng gặp cô ấy, nhưng cô ấy nói đã thấy ảnh tôi trong điện thoại của anh trai mình.
"Anh tôi bị thương rất nặng, có khi cái ghế Chỉ huy trưởng cũng không giữ nổi nữa. Anh ấy luôn nhớ về chị, chị có thể vào thăm và nói chuyện với anh ấy một lát không?"
Tôi không ngờ ngày gặp lại Khôn Trọng lại trong hoàn cảnh này. Anh ấy nằm im lìm trên giường bệnh, nửa thân trên để trần quấn băng gạc trắng xóa, đúng chuẩn một phiên bản "chiến thần thất thế".
"Tiểu Linh, sao em lại đến đây?"
"Anh Khôn Trọng, em đến thăm anh."
Tôi và Khôn Trọng ở riêng trong phòng bệnh, còn Giang Sênh và Khôn Khuê thì đứng ngoài hành lang. Hai người này thực ra là bạn thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã chẳng ưa gì nhau.
Giang Sênh lườm Khôn Khuê: "Đừng tưởng tôi không biết cô đang tính toán cái gì."
Khôn Khuê: "Luật mới ra rồi, con người có thể kết khế ước với hai người thú. Anh tôi chỉ tại quá quân tử, lúc nào cũng nghĩ cho người khác mà chẳng màng đến bản thân. Nếu không thì làm gì đến lượt anh? Họ quen nhau từ sớm hơn anh nhiều. Biết đâu anh tôi còn là 'ánh trăng sáng' trong lòng chị ấy đấy."
Giang Sênh: "Thì đã sao? Giờ cô ấy là vợ tôi. Anh trai cô chỉ là cái 'quá khứ chết tiệt' thôi."
Giang Sênh cười lạnh một tiếng: "Cho dù cô ấy còn chút tình xưa nghĩa cũ với anh cô, thì anh ta cũng chỉ có thể làm nhỏ, tôi mới là chính phu."
Khôn Khuê – một cô nàng cuồng anh trai – cũng xù lông lên: "Dựa vào đâu? Anh tôi tài mạo song toàn, chức cao vọng trọng, khí chất đoan chính, là lựa chọn số một cho vị trí chính phu! Dựa vào đâu mà để cái loại hẹp hòi như anh làm chính phu chứ?"
Giang Sênh: "Dựa vào việc tôi đã là chính phu rồi."
Vừa dứt lời, tôi đẩy xe lăn đưa Khôn Trọng ra ngoài. Tôi ngượng ngùng gãi mũi vì nghe hết cuộc hội thoại.
Khôn Trọng lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Khuê Khuê, anh và Tiểu Linh trong sạch, em đừng có chia rẽ tình cảm vợ chồng nhà người ta."
Khôn Khuê suýt thì tức chết, hận anh mình không biết tranh giành: "Anh ơi, anh dám bảo mình trong sạch với chị ấy không?"
"Anh ở chiến trường ròng rã một năm, vừa về là đi tìm người ta ngay. Phát hiện người ta có bạn đời rồi, anh còn lẳng lặng gửi tiền mừng cưới rồi mới đi. Lần thứ hai thấy bạn đời người ta sắp thành vị hôn phu của kẻ khác, anh lại sợ người ta bị bắt nạt, lật đật chạy đến chống lưng, kết cục thấy người ta lấy chồng rồi! Anh mà không bày tỏ lòng mình đi, coi chừng làm nhỏ cũng chẳng có suất đâu!"
Khôn Trọng như bị em gái xát muối vào vết thương: "Tiểu Linh, em đừng nghe con bé nói bậy. Chân anh không biết có khỏi được không, anh không xứng với em đâu..."
Khôn Trọng cúi đầu, sự tự ti và đố kỵ suýt chút nữa đã dày vò anh ấy đến phát điên.
Tổng tài Chỉ huy trưởng tự ti, thuần tình, lớn tuổi? Dù không đúng lúc lắm, nhưng tôi lập tức "đổ đứ đừ" trước combo cực phẩm này.
Tôi xót xa nâng mặt anh ấy lên: "Anh Khôn Trọng, anh rất tốt, đừng tự hạ thấp mình như vậy."
13
Tôi không trực tiếp đáp lại Khôn Trọng. Nếu anh ấy không tự mình bước thêm một bước, tôi cũng chẳng thể đón nhận anh ấy.
Đêm đó, Giang Sênh đặc biệt "nỗ lực", cứ luôn miệng hỏi bên tai tôi: "Vợ ơi em yêu ai nhất? Có anh ta rồi em vẫn yêu anh nhất đúng không?"
Giọng tôi trở nên đứt quãng: "Ưm... là anh... yêu anh nhất..."
"Thích anh ở điểm nào nhất?"
"Mặt đẹp." – Tôi trả lời cực kỳ thật thà.
Thế là, Giang Sênh vốn đã xinh trai lại càng chăm chỉ "tút tát" nhan sắc hơn. Nhưng mà phải công nhận, chồng đẹp là bộ mặt của vợ. Ngày nào cũng được ngắm nhìn cũng thấy tinh thần sảng khoái hẳn.
Khôn Trọng không tìm tôi trước mà lại đi tìm Giang Sênh.
Khôn Trọng: "Câu hôm trước cậu bảo cho tôi làm nhỏ còn tính không?"
Giang Sênh nghiến răng: "Cái thằng tôi đây nói thế bao giờ?"
Khôn Trọng: "Cậu có nói."
"Tôi cũng không định tranh vị trí chính phu, cậu đừng có ác ý với tôi như vậy."
"Cũng không phải muốn chia rẽ hai người, tôi chỉ đến để gia nhập cái gia đình này thôi."
Giang Sênh: "..." Đúng là không còn gì để nói với cái lão chính trực mà lỳ lợm này.
Giang Sênh: "Ở bộ chỉ huy tôi gọi ngài một tiếng sếp là vì tôn trọng, còn ở nhà, địa vị chính phu của tôi là bất khả xâm phạm."
Khôn Trọng: "Được, nghe cậu hết."
...
Thế là, tôi và Khôn Trọng thuận lợi kết khế ước. Khôn Trọng thực sự rất tự ti, anh ấy cứ nghĩ nguyên hình gấu đen của mình không đáng yêu bằng thỏ của Giang Sênh, mặt mũi cũng không đẹp bằng.
Đợi đến khi chân lành hẳn, anh ấy nói với tôi: "Tiểu Linh, hay là để anh sinh con cho em nhé? Công nghệ mới nghiên cứu thành công rồi, giống đực có thể sinh con được. Con của chúng ta chắc chắn sẽ xinh đẹp giống em."
Tôi không khỏi cảm thấy thương yêu Khôn Trọng hơn. Anh ấy sẵn sàng sinh con vì tôi, chứng tỏ yêu tôi sâu đậm nhường nào. Nhưng vì công nghệ đó mới nghiên cứu, chưa chín muồi nên tôi không đồng ý.
Ai ngờ vành tai Khôn Trọng đỏ ửng: "Vợ ơi, em yêu anh còn hơn cả yêu con nhỏ nữa. Em yêu anh nhiều quá đi mất!"
Giang Sênh đứng một bên lẳng lặng đảo mắt một cái rõ dài.
14 - Vĩ Thanh
Tôi cùng Giang Sênh và Khôn Trọng định cư ở thủ đô, chỉ khi nào nghỉ lễ mới về trấn Tuyết Kính. Giải trừ khế ước với Thời Trú xong, tôi chia cho anh ta căn nhà của mình, còn hai con gà mái thì mỗi người một con.
Chúng tôi về ở tại nhà của Giang Sênh ngay sát vách. Thời Trú không chuyển đi, cứ ở lại căn nhà cũ đó. Anh ta lúc nào cũng đứng ngoài sân quét tuyết, rồi lại chống chổi nhìn sang bên nhà Giang Sênh. Đúng chuẩn một bức tượng "hòn vọng thê".
Tôi nhìn không đành lòng, một ngày nọ cuối cùng cũng bước sang sân nhà anh ta.
Tôi nói thẳng: "Thời Trú, tôi đã có hai người chồng rồi."
Thời Trú dịu dàng nhìn tôi, ra dáng một người chồng hiền huệ: "Không sao cả. Chỉ cần em mệt, muốn sang ăn sủi cảo của anh, anh lúc nào cũng ở đây."
Ăn xong một bát đầy ụ, tôi thỏa mãn giơ ngón tay cái lên cho anh ta. Sủi cảo của Thời Trú đúng là chân ái mà. Nhưng ăn xong, tôi lẳng lặng đặt một tờ tiền dưới đáy bát.
Dòng bình luận đã lâu không thấy lại hiện ra rào rào:
【Anh hổ từ vị trí chính phu chắc suất, giờ tụt hạng xuống làm 'phòng nhì' ngoài luồng luôn rồi à?】
【Cầm một xấp bài ngon mà đánh nát bét.】
【Không đúng, chiêu này của anh hổ gọi là 'mưa dầm thấm đất', 'luộc ếch bằng nước ấm' đấy chứ?】
【Ơ, thế còn chú em hổ đâu?】
【Mấy bà tối qua không xem à? Chú em hổ mới là 'đại oan chủng' nhất nè. Nửa đêm lẻn vào nhà anh thỏ để làm vệ sinh, còn trộm đồ của bia đỡ đạn đi giặt. Không chỉ thế, ga giường thay ra cũng bị chú ta đem đi giặt luôn, giặt một hồi ngửi thấy mùi của giống đực khác thế là tức quá xé nát luôn cái ga giường rồi. Giờ đang phải đi làm thêm kiếm tiền đền ga giường mới cho chị dâu kìa.】
【Ha ha ha ha, ai thấy đời mình khổ thì hãy nhìn em hổ mà an ủi nhé.】
Tôi: "?" Không, thế này có đúng không vậy trời?
HẾT
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎