Ác Mộng Của Kẻ Thù

Chương 5



Bảy ngày sau, tên nội thị trong cung nhận tội khai ra toàn bộ.

Ta một mình đến Đại Lý Tự nộp chứng cứ.

Tống Lưu Cảnh phối hợp với ta, cầm thủ dụ của bệ hạ, dẫn binh âm thầm đến phủ Quốc công, ổn định Đường Giai.

Ngày hôm đó, vừa đúng tròn ba năm kể từ khi ta “rơi xuống vách núi”.

Bài vị của ta vẫn còn trong phủ Quốc công.

Tổ phụ vẫn chưa nói với Đường Giai rằng Chúc Bảo Trân đã chết.

Đường Giai luôn cho rằng Chúc Bảo Trân đang được nuôi ở trang trại dưới quê. Hắn định cưới nàng vào cửa.

Trước đó, hắn lại long trọng tổ chức tang lễ cho ta, để giữ danh tiếng cho mình.

Ai ai cũng cảm thán hắn có tình có nghĩa.

Trong phủ Quốc công, rất nhiều người đến viếng.

Có người nhắc đến, nghe nói người chết sẽ báo mộng cho người mình yêu nhất.

“Đường đại nhân,” có người hỏi hắn, “phu nhân nhà ngài có từng vào giấc mơ của ngài chưa?”

Đường Giai sững lại: “Chưa từng.”

Rồi hắn lại cười, bổ sung: “Rồi sẽ đến thôi, nàng ấy yêu ta, có đuổi cũng không đi.”

Lời này, một đám đồng liêu đều nghe thấy. Kể cả Tống Lưu Cảnh đứng ở cuối hàng cũng nghe thấy.

Mọi người lần lượt tiến lên hành lễ viếng.

Thỉnh thoảng lại thở dài: “Đáng tiếc đôi phu thê còn trẻ mà đã tình sâu nghĩa nặng.”

Đến lượt Tống Lưu Cảnh. Hắn ngẩng đầu, thấy Đường Giai lấy thân phận phu quân ôm bài vị của ta.

Người bên cạnh tưởng hắn sẽ giống mọi người nói một câu tiếc than.

Không ngờ, hắn bước lên một bước, khóe mắt khẽ nhếch, cười nói: “Đường Giai, một mình trong chăn, cô đơn lạnh lẽo lắm nhỉ?”

Giọng điệu thiếu đòn đến cực điểm.

Đường Giai siết chặt bài vị, sắc mặt có chút vặn vẹo, đang định phản bác.

Mưu sĩ của hắn từ phía sau lao tới, thần sắc hoảng loạn: “Đại nhân!”

Đường Giai khẽ nhíu mày, lùi lại một bước.

Mưu sĩ ghé vào tai hắn nói: “Tra ra rồi, người từ quan quả nhiên là Chúc Tuế Doanh, sáu năm trước đã đứng đầu kỳ thi Đình, dùng tên giả làm quan.”

“Hơn nữa, ở Giang Nam có người phát hiện tung tích của nàng, người của chúng ta dường như đã bị nàng xử lý.”

Trong mắt Đường Giai thoáng qua một tia chấn động, rồi lập tức cười: “Nàng còn sống.”

“Đại nhân,” mưu sĩ thấy hắn không nắm được trọng điểm, lo lắng vô cùng, “chứng cứ chắc chắn đang ở trong tay nàng.”

Đường Giai không để tâm, thản nhiên nói: “Chúc Tuế Doanh không nỡ để ta vào ngục, năm xưa chính nàng cứu ta ra.”

“Trong lòng nàng có ta, dỗ một chút là xong.”

“Chỉ là, nàng bây giờ ở đâu?”

Lời vừa dứt, trong lòng Đường Giai bỗng lướt qua một tia bất an kỳ lạ.

Hắn ngẩng đầu, phát hiện Tống Lưu Cảnh kiêu ngạo bất kham cách đó vài bước chân đang nhìn chằm chằm hắn.

Ánh mắt kiên định, lại mang theo sát ý.

Đường Giai hỏi mưu sĩ: “Chúc Tuế Doanh và Tống Lưu Cảnh quen nhau sao?”

Không ai trả lời hắn.

Bởi ngay khoảnh khắc sau, một tiếng gió xé qua, một mũi tên bắn tới, cắt đứt cổ họng mưu sĩ hắn.

Chỉ cách đầu Đường Giai một gang tay.

Đám đông chen chúc lập tức hỗn loạn như thủy triều, tiếng hét, tiếng chửi, tiếng kêu thảm vang lên.

Phải một lúc lâu, Đường Giai mới nhận ra–

Phủ hắn bị xét nhà rồi.

13.

Phủ Quốc công và nhà tổ phụ ta bị nhổ tận gốc.

Cục diện thay đổi chóng mặt.

Trong triều không ai dám nhắc đến chuyện này. Ngược lại, nơi đầu đường cuối ngõ, dân chúng vỗ tay reo hò.

Rất nhanh, lại có một tin khác truyền ra, Tống đại nhân sắp thành thân.

Trước ngày xuất giá, ta đến ngục thăm Đường Giai. Trong hoàn cảnh dơ bẩn hỗn loạn, hắn vẫn ngồi thẳng lưng, dáng vẻ kiêu ngạo không đổi.

“Vì sao?”

Hắn hỏi ta.

“Rõ ràng năm đó ngươi sẵn sàng vì ta mà chạy vạy ba năm, vì sao bây giờ lại nhất định phải dồn ta vào chỗ chết?”

Ta nói, bởi vì hắn tội đáng muôn chết. Còn ta, không còn là quân cờ của hắn, cũng không còn là thê tử của hắn.

Hắn tự giễu cười: “Ngươi cũng sống lại rồi.”

“Ngay từ đầu đã bố trí để trả thù ta.”

“Ngươi tưởng bám vào Tống Lưu Cảnh là có ích sao? Nếu ta nói với hắn, ngươi từng là người của ta, hắn còn cần ngươi không?”

“Chúc Tuế Doanh, ngươi đời đời kiếp kiếp đều là của ta–”

Hắn còn chưa nói hết, lưỡi đao của ta đã đâm vào rồi rút ra.

Ta nói với hắn: “Chúc Bảo Trân cũng chết rồi.”

Hắn ngẩng lên, đầy vẻ chấn kinh: “Không thể nào.”

Hắn vẫn đang chờ Chúc Bảo Trân gửi tin, tìm cách cứu hắn.

Hắn cũng coi nàng là quân cờ, là một “ta” khác của ngày trước.

Nói thì yêu sâu đậm, nhưng thực ra hắn chỉ yêu chính mình.

Đường Giai bắt đầu khó thở, cố nén đau đớn vẫn hỏi ta: “Ngươi… ngay cả tổ phụ ngươi cũng xuống tay được.”

“Đúng vậy.”

Ta cười chói mắt.

“Kiếp trước, trước khi họ ra tay, sao không nghĩ ta cũng là cháu ruột của ông ta?”

Ta quay người rời đi, lại bị hắn nắm chặt vạt váy.

“Nếu…” hắn nhìn ta, trong mắt là sự trống rỗng khi cái chết cận kề, mọi giả dối đều bị bóc trần, “nếu năm đó khi ta đưa ngươi đi thuyền… không nhận nhầm ngươi thành Bảo Trân–”

Hắn chết rồi.

Ta đá văng tay hắn.

Đá văng đôi tay mà ta từng chờ đợi rất lâu nhưng chưa từng một lần được nắm lấy.

14.

Ngày hôm sau sau khi thành thân.

Từ sáng sớm, trong phủ đã tràn ngập không khí vui vẻ.

Tỷ muội của Tống Lưu Cảnh kéo ta dậy, nhét cho ta một đống đồ ăn ngon, rồi ríu rít kể đủ thứ chuyện bát quái Nam thành Bắc thành.

“Đợi lần sau, đợi muội có dịp nghỉ sẽ dẫn muội về Giang Đông chơi!”

Một đám người náo nhiệt đến tận tối mới giải tán.

Đêm đó, ta tỉnh dậy, phát hiện Tống Lưu Cảnh không ở bên cạnh. Nha hoàn nói, hắn đi Bắc thành mua đồ ăn cho ta rồi.

“Còn ăn nữa?” Ta chui đầu vào chăn, “Hắn nuôi heo à?”

Trên đường đến Bắc thành, Tống Lưu Cảnh ghé qua phủ của một huynh đệ.

Chính là người từng nói với hắn ở quán rượu Bắc thành: “Ngươi đừng mơ.”

Giờ Tý, đêm đã khuya.

Vị huynh đệ kia đang ngủ say.

“Mã huynh, dậy đi.”

“Hả?” Mã huynh mơ màng dụi mắt.

Tống Lưu Cảnh đứng bên giường hắn, mặt lạnh nhảy một đoạn vũ.

Nhảy xong một khúc.

Mã huynh hỏi: “Ngươi nửa đêm gọi ta dậy?”

“Ừ.”

“Chỉ để biểu diễn vũ điệu lả lơi của ngươi?”

“Không phải.”

Tống Lưu Cảnh lười biếng nâng mí mắt, nói: “Ta có phu nhân rồi.”

“Ồ.” Mã huynh cười với hắn đầy ác ý, “Vậy nên ngươi nửa đêm từ Nam thành chạy sang Bắc thành dựng ta dậy, ép ta xem ngươi nhảy, chỉ để khoe với ta là ngươi có vợ?”

“Ừ.”

Tống Lưu Cảnh mỉm cười chân thành.

Ngày hôm sau, khi lên triều, mọi người phát hiện hai người vốn thân như huynh đệ là Mã huynh và Tống Lưu Cảnh–

Một người mặt tối sầm, buồn ngủ đến chết. Một người khóe mắt trầy xước chảy máu, trông càng thêm tuấn tú.

“Tống đại nhân, ngài đây là…?” Có đồng liêu bênh vực Tống Lưu Cảnh, liếc Mã huynh đầy ẩn ý, “Ai đánh ngài vậy?”

Mã huynh trợn mắt.

Tống Lưu Cảnh chỉ nói một câu: “Phu nhân ta.”

“Hả?”

Vị đồng liêu kia bình thường cũng là người sợ vợ, giờ gặp tri kỷ, không khỏi rưng rưng: “Cái này… cũng là nội nhân nhà ngài đánh à?”

“Không phải.”

Tống Lưu Cảnh nói: “Ý ta là, ta có phu nhân, phu nhân ta cực kỳ yêu ta.”

Tống Lưu Cảnh mỉm cười chân thành.

Đồng liêu kia nghĩ thầm: thảo nào bị đánh… ai hỏi đâu…

Mã huynh đọc được suy nghĩ của hắn, bèn nói: “Không phải ta đánh, hắn tự đắc quá, nhảy đoạn thứ hai thì đập đầu vào cửa.”

“Ta định bôi thuốc cho hắn, hắn không chịu.”

“Hắn nói phải về để phu nhân hắn nhìn thấy mới đau lòng.”

Tan triều, xe ngựa lần lượt rời đi.

Mã huynh nhìn Tống Lưu Cảnh cưỡi ngựa đi xa, không khỏi cảm khái.

Nhớ đến chuyện hắn vì thuyết phục đại ca, bất chấp thù cũ giữa hai nhà để cưới Chúc Tuế Doanh, quỳ trước bài vị tổ tông, bị đại ca đánh một gậy đến đầu rách máu chảy cũng không kêu một tiếng.

Khi ấy, Tống Lưu Cảnh ngẩng đầu, thành kính nói: “Có thể gặp được nàng đã là chuyện vô cùng khó khăn.”

“Đời này, ta tuyệt đối sẽ không buông tay nàng.”

15.

Kiếp trước.

Sau khi ta chết, có một chuyện đã bị ta quên mất.

Chúc Bảo Trân đứng trước mộ ta, nói: “Tỷ tỷ, tỷ có biết được người khác yêu là cảm giác thế nào không?”

“Tỷ không biết đâu, cả đời này chưa từng có, thật đáng thương.”

Ta chỉ nhớ mỗi điều đó.

Nhưng ta lại quên rằng, khi ấy lời của nàng… cũng bị một người khác nghe thấy.

Hắn từ Bắc thành chạy đến, quỳ một chân trước bia mộ ta.

Mang cho ta món hoành thánh nhỏ thơm ngon của quê hương.

Ánh mắt hắn trong như ngọc, khi cười thì thuần khiết sạch sẽ.

Hắn ngồi cùng ta suốt một buổi chiều, ngắm hết ánh hoàng hôn rực rỡ tràn ngập trời.

Khi đó, hắn đã thề với trời: “Nếu có thể làm lại…”

“Ta sẽ dành tất cả yêu thương cho nàng, đem tất cả của ta cho nàng.”

“Tình thân, tình bạn.”

“Và cả thứ tình cảm nhỏ bé của ta.”

Sau đó, ta đã sống lại.

Cũng quên mất chuyện này.

Tống Lưu Cảnh không sống lại.

Hắn không có bất kỳ ký ức nào của kiếp trước.

Nhưng hắn vẫn làm như vậy.

(Hết)

 

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

QR Code
Chương trước
Loading...