Ác Mộng Của Kẻ Thù

Chương 2



Đường Giai đứng một mình trong mưa, có chút thất thần, nhưng rất nhanh đã có người che ô cho hắn.

Ta đến thư phòng của tổ phụ, mượn cớ hôn ước, xin tổ phụ đưa ta vào cung học.

Vốn dĩ cơ hội này là của Chúc Bảo Trân.

Nhưng nàng sợ khổ, không chịu đi.

Ta không sợ.

Trong lòng ta chỉ có một ý nghĩ–

Mặc kệ hắn.

Ta phải làm nữ quan!

Có thể làm đến chức nào thì dốc sức làm đến đó!

Đường Giai đã sống lại, hắn nhất định sẽ sớm bố trí, thay đổi vận mệnh vào ngục của mình.

Sau đó, sẽ không còn cơ hội nào để lật đổ hắn nữa.

Vì vậy, ta phải làm quan lớn, tranh thủ trước khi hắn kịp phản ứng, khiến tiền đồ sáng lạn của hắn chết yểu ngay từ trong trứng nước.

4.

Ta dốc hết sức mà đọc sách.

Ba năm sau, khi tiên sinh ở cung học cầm bài sách luận của ta lên, cũng không khỏi cảm thán: “Bài văn hay như vậy, ta chỉ thấy qua hai lần.”

Lần còn lại, là do Tống Lưu Cảnh viết.

Hắn ở phía Nam, ta ở phía Bắc.

Cách nhau xa vạn dặm.

Tiên sinh trong cung học giúp ta ghi danh, tham gia kỳ thi Hương.

Thành tích thi Hương của ta và Tống Lưu Cảnh ngang ngửa, danh tiếng vang khắp chín châu.

Trước cổng trường thi chật kín người.

Không biết từ khi nào, Tống Lưu Cảnh có thói quen xấu, khi xem bảng trước tiên là tìm tên ta.

Lại ba năm trôi qua.

Kỳ thi Đình sắp đến, hắn từ Nam lên Bắc.

Gặp nhau ở kinh thành, hắn dẫn theo một đám huynh đệ tỷ muội Giang Đông, muốn “đánh một trận” với ta.

Hắn viết thư cho ta:【Ngươi và ta, trạm dịch phía Bắc thành, không gặp không về.】

Nét chữ ngay ngắn, đẹp đẽ.

Tỳ nữ của ta xem mấy lần, gãi đầu nói: “Tiểu thư, cái này nhìn giống thư hẹn bỏ trốn hơn là thư khiêu chiến.”

Ta đi một mình.

Phố dài ven sông, vừa qua tiết xuân phân. Người từ Giang Đông đến khí thế hừng hực, Tống Lưu Cảnh dẫn đầu cưỡi ngựa tiến đến, thiếu niên phóng khoáng.

Ta chậm rãi nhìn hắn.

Trong lòng nghĩ, gương mặt phô trương như vậy, chẳng trách hắn vừa xuất hiện, không ai còn nhắc Đường Giai tuấn mỹ nữa.

“Đàn ông con trai mà ngồi xe ngựa gì!”

Một huynh đệ của hắn bày ra khí thế đánh nhau, hét về phía ta: “Ngươi là bệnh nhân à?”

Ta vén rèm, bước xuống xe ngựa.

Người kia trợn tròn mắt, chạy về bên Tống Lưu Cảnh. Một đám người rì rầm to nhỏ.

Tống Lưu Cảnh ghé vào tai hắn nói một câu, hắn liền oang oang: “À! Ngươi nói nàng sao mà xinh thế!”

“À! Ngươi nói nàng xinh thế thì ngươi không nỡ ra tay!”

“À! Ngươi nói nàng xinh thế thì đáng chết là ngươi!”

“À! Ngươi nói– cái gì mà đừng nói hết ra? Ồ ồ, ta nói to quá à!”

Tên huynh đệ kia bị Tống Lưu Cảnh đá một phát xuống sông.

Đêm đó, họ mời ta đến tửu lâu tốt nhất kinh thành dự tiệc. Các tỷ muội của hắn nắm tay ta, hận không thể móc hết châu báu ngọc ngà trong túi đưa cho ta.

Không khí náo nhiệt, chén tạc chén thù.

Ánh nến lay động chiếu lên mặt Tống Lưu Cảnh, hắn vẫn luôn nhìn ta. Ta chủ động bước tới, nâng chén.

Hắn và ta không cùng phe phái, cả hai đều hiểu rõ, sau bữa tiệc này, gặp lại chính là đối thủ chốn triều đình.

Hắn đứng dậy, đôi mắt sâu thẳm đen nhánh nhìn ta.

Ta nghĩ hắn sẽ nói vài lời khách sáo.

Không ngờ hắn lại hỏi ta: “Cô nương đã có hôn ước chưa?”

Người bên cạnh đáp: “Nàng từ nhỏ đã có hôn ước rồi.”

Tiệc tan, trước khi lên xe ngựa, ta quay đầu chào tạm biệt.

Tống Lưu Cảnh đang theo dòng người, từ cầu thang gỗ của tửu lâu, lười biếng bước xuống.

Hắn nhận ra ánh mắt của ta, dừng lại nhìn ta.

Đêm xuân êm dịu, ánh nến lay động.

Kiếp trước, vì Đường Giai, ta đã quỳ trước phủ hắn không biết bao nhiêu lần, cầu xin không biết bao nhiêu người.

Chỉ có Tống Lưu Cảnh, chưa từng quen biết ta, lại mở cửa cho ta. Còn cứu ta một mạng khi ta băng huyết sau lần sảy thai.

Ta chưa kịp nói một lời cảm tạ, hắn đã đi xa tận biên tái phía Bắc, từ đó không còn gặp lại.

Hắn không biết–

Kiếp này, có được bữa tiệc này, được gặp hắn một lần, là do ta từng bước thi cử mà đến.

Trở về phủ của tổ phụ, ta vừa bước vào đã gặp Chúc Bảo Trân, cùng Đường Giai đứng phía sau nàng.

Chiều tối họ đã lén đi ngồi thuyền. Trên mặt Chúc Bảo Trân có chút lúng túng khó xử, lại xen lẫn vui sướng bị kìm nén đã lâu.

Nàng nói: “Là ta nài nỉ Đường ca ca đi cùng, tỷ tỷ đừng trách huynh ấy.”

“Nếu tỷ muốn đi, ngày mai chúng ta dẫn tỷ theo là được.”

Ta không để ý đến nàng, quay người rời đi.

Ngược lại, Đường Giai đuổi theo, chặn đường ta.

Hắn hỏi: “Nàng không muốn đi sao?”

Ta hỏi ngược lại: “Ta vì sao phải đi?”

Hàm hắn siết chặt: “Chẳng phải nàng vẫn luôn muốn sao?”

Ta cười lạnh.

Hóa ra kiếp trước, hắn rõ ràng hiểu tâm ý của ta.

Nhìn phản ứng của ta, Đường Giai càng tin chắc ta đang giận dỗi.

Ánh mắt hắn hơi lạnh, nói: “Nếu nàng muốn dùng chuyện này để thử xem nàng chiếm bao nhiêu phần trong lòng ta, thì e là nàng đã tự đánh giá mình quá cao.”

“Ta có thể hủy hôn với nàng bất cứ lúc nào.”

Hắn nói vậy, giọng lại dịu đi một chút: “Nhưng rời khỏi ta, nàng còn có thể làm được gì?”

Ta cúi mắt rồi ngẩng lên, ngoan ngoãn khẽ thở dài: “Phải vậy.”

Rời khỏi ta, còn ai tỉ mỉ lên kế hoạch cho ngày chết của hai người các ngươi nữa?

Sau ngày đó, ta đỗ Trạng nguyên trong kỳ thi Đình.

Sớm hơn Đường Giai ba năm, bước vào triều làm quan.

5.

Ba năm này, ta từng bước thăng tiến.

Nhưng lại nhiều lần bất đồng chính kiến với Tống Lưu Cảnh, vui vẻ “nhận” kết cục vào ngục.

Ban ngày vừa bị tống vào, ban đêm Tống Lưu Cảnh đã đến lao ngục vớt ta ra.

Ta tức giận: “Sĩ khả sát, bất khả nhục(*)!”

(*) “Sĩ khả sát, bất khả nhục” (士可杀而不可辱) là câu thành ngữ Hán Việt ý chỉ người có học thức, nhân cách (kẻ sĩ) thà chấp nhận cái chết chứ không bao giờ chịu nhục nhã. Nó đề cao khí tiết, lòng tự trọng và phẩm giá cao quý của con người trước sự áp bức, coi thường.

Tống Lưu Cảnh cười cà lơ phất phơ: “Đại nhân, không cần cảm tạ.”

Ngay cả lính canh ngục đứng bên cạnh cũng không nhịn được mà nói một câu: “Hai vị đại nhân quả thật là tri kỷ tương tri.”

Cho đến mùa xuân năm thứ tư, Đường Giai thi đỗ cao, vào triều làm quan.

Ta lại không còn lộ diện nữa. Tống Lưu Cảnh ở cách bàn làm việc thường ngày của ta không xa, lật sách suốt cả buổi chiều.

Tiểu lại(*) bên cạnh không nhịn được hỏi hắn: “Tống đại nhân, ngài tìm lâu như vậy, rốt cuộc là đang tìm quyển hồ sơ nào?”

(*) “Tiểu lại” (小吏) chỉ những quan chức cấp thấp, viên chức nhỏ bé, hoặc nhân viên hành chính có chức vụ thấp kém trong bộ máy quan liêu phong kiến Trung Quốc cũ.

Tống Lưu Cảnh gõ gõ mặt bàn, hỏi: “Đại nhân nhà ngươi, hôm nay sao không đến?”

“Đại nhân từ quan rồi.”

Tiểu lại kinh ngạc, ôm tập hồ sơ hỏi hắn: “Người không nói với đại nhân sao?”

Bàn tay đang gõ mặt bàn của Tống Lưu Cảnh khựng lại giữa không trung, hồi lâu mới lên tiếng: “Ồ.”

Khi hắn rời đi, lướt qua một tiểu lại khác.

Hai tiểu lại tụ lại nói chuyện phiếm: “Tống đại nhân sao mà thất thần vậy?”

“À~ hắn vừa biết đại nhân nhà ta từ quan rồi.”

“Haiz, nếu hắn biết nàng ấy từ quan là để đi thành thân, chắc còn đau lòng hơn.”

Tống Lưu Cảnh không chờ được tin tức của ta.

Mà chờ được tin ta chết.

Kinh thành lan truyền, trưởng công tử phủ Quốc công có vị tân nương chưa qua cửa, trước khi xuất giá cùng muội muội lên núi cầu phúc… đã rơi xuống vực mà chết.

6.

Trước khi xuất giá, Chúc Bảo Trân vẫn giống như kiếp trước, nhất quyết đòi theo ta lên núi cầu phúc.

Ta cũng đồng ý.

Suốt dọc đường, nàng không giấu nổi vẻ đắc ý mà kiếp trước ta lại hoàn toàn không nhận ra. Sau khi nàng giả chết, ai ai cũng thở dài thương tiếc nàng ngây thơ vô tà, si tình hiếm có.

Danh tiếng tốt đẹp đều thuộc về nàng.

Còn ta, trở thành kẻ gánh hết mọi oán hận.

“Muội cũng mong tỷ tỷ sau khi thành thân mọi sự đều thuận lợi.”

Trước chùa, nàng nói lại những lời y hệt kiếp trước, chỉ chờ ta nhắm mắt.

Ta quỳ xuống, nhắm mắt lại.

Chỉ nghe một tiếng gió, nàng vừa nhảy xuống vực, ta lập tức mở mắt.

Dưới vách núi, Chúc Bảo Trân theo dây thừng nhảy xuống một mảnh đất bằng trong hang nhỏ, khó mà phát hiện.

Trúc rậm rạp, không thấy ánh trời.

Vừa chạm đất, nàng vội thu lại dây thừng thô. Nàng lần mò tiến về phía trước, không xa hẳn có một tử sĩ do tổ phụ phái tới tiếp ứng.

Nàng nhìn thấy bóng người.

Chỉ là người kia ngồi xổm dưới đất, chờ nàng đến. Trong lòng Chúc Bảo Trân bốc lên lửa giận, định trút lên tên tử sĩ đó, lại dẫm phải một thứ trơn nhớt.

Nàng cúi xuống sờ, mới phát hiện là máu.

Nàng vội châm hỏa chiết tử, nhìn rõ tử trạng trắng bệch của tên tử sĩ, vừa định quay đầu gọi người, lại thấy ta đứng sau lưng nàng.

Ta vung tay, đao rơi xuống.

Chưa kịp để nàng mở miệng, lưỡi dao đã cắm vào ngực nàng.

Rồi lại bổ thêm mấy nhát.

Nàng lập tức tắt thở.

Kiếp trước, vào lúc khó khăn nhất, ta từng hỏi Đường Giai: “Nếu khi đó chết là ta, hắn có…”

Khi ấy ta muốn đem cái chết ra đánh cược, cược lấy sự áy náy của hắn, cược một khả năng hắn yêu ta.

Giờ nghĩ lại, ta đúng thật là quá ngu ngốc.

Ai thèm chút áy náy của hắn.

Ai thèm chút tình ý dang dở của hắn.

Chuyện nhiều tất sinh biến, ta không muốn chờ thêm một khắc nào nữa.

Kiếp trước, sau khi ta chết, tỳ nữ của ta bị Chúc Bảo Trân bán vào thanh lâu.

Nàng ấy trốn ra được, lần cuối đến quét mộ cho ta. Nàng ấy khóc nói, muốn báo thù cho ta, nhưng lực bất tòng tâm.

Nàng ấy tra ra đại phu chữa bệnh cho ta là người của tổ phụ. Từ khi ta gả vào phủ Quốc công đã âm thầm hạ độc, khiến ta sảy thai, rồi vài năm sau chết đi.

Tổ phụ muốn đảm bảo, khi Chúc Bảo Trân trở về, mọi thứ đều phải “vật quy nguyên chủ”.

Bất luận ta cố gắng lấy lòng ông thế nào, ông cũng muốn ta chết. Trong lòng ông, Chúc Bảo Trân mới là quan trọng nhất.

Tỳ nữ nói xong liền đập đầu chết ngay trên bia mộ của ta.

Ánh mắt đến chết cũng không nhắm ấy giống hệt ánh mắt của Chúc Bảo Trân lúc này trước mặt ta.

Ngoài cửa hang có động tĩnh.

Chương trước Chương tiếp
Loading...